Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

CÁ CHÉP VƯỢT LONG MÔN








Buổi tối hôm nay tôi lướt web đọc được câu chuyện có ý nghĩa, xin mời các bạn cùng xem.
Khi Đại Vũ trị thủy ở núi Côn Lôn thì phát hiện một ngọn núi chận đứng đường ra biển, nhưng các thần long giúp ông ta trị thủy thì lại đùa giỡn quanh ngọn núi lớn đó, Ứng Long nói với Đại Vũ:
- “Ngọn núi này chính là long môn (cửa rồng), trong một năm sẽ có hàng ngàn vạn con cá chép vượt long môn này, nhưng chỉ có bảy mươi hai con là có thể vượt qua long môn và hóa thành rồng.”.
Thế là Đại Vũ hóa thành thần long theo Ứng Long trầm mình dưới nước để xem xét, không ngờ ông ta gặp đại thần mặt người thân rắn là Phục Hi Thị, Phục Hi Thị vẽ một bức bát quái đồ tặng cho Đại Vũ để ông ta có thể thuận lợi xuống long môn chẻ ngọn núi làm hai, nước lớn đột nhiên giống như từ trên trời chảy xuống rất mạnh, đường thủy thông suốt, cảnh tượng của long môn càng hùng tráng, lũ cá chép theo nếp cũ nổ lực vượt long môn để hóa làm thần long bay lên trời xanh.
(Tấn, Vương Gia “Thập di ký”)

Suy tư:
Rồng là rồng và cá chép là cá chép, cá chép không thể vì vượt qua long môn mà hóa thành rồng, tuy nhiên đây chỉ là câu chuyện cổ tích của người xưa với bài học dạy đời là chúng ta có thể nhờ vào sức lực tài trí mà Chúa ban cho để thay đổi cuộc đời của chúng ta.
Người Ki-tô hữu không tin vào dị đoan, nhưng tin vào quyền năng của Thiên Chúa, nhờ đức tin ấy mà họ có thể biến đổi cuộc sống của mình tốt đẹp hơn theo ý định của Thiên Chúa; nhờ đức tin mà họ từ con người tội lỗi được chia sẻ vào thân phận làm con của Thiên Chúa; nhờ đức tin mà họ dù sống trong hoàn cảnh nào cũng có thể cảm thấy hạnh phúc ngọt ngào vì có Chúa ở với họ; nhờ đức tin mà họ có thể biến sự dữ thành điều lành, biến khó khăn thành thuận lợi, biến cay đắng thành niềm vui...
Ngọn núi cản đường không cho người Ki-tô hữu trở nên thánh chính là tội lỗi và những cám dỗ của ma quỷ, nhưng ngọn núi cản đường ấy đã bị vỡ tan khi Đức Chúa Giê-su sống lại từ cõi chết, nhờ Ngài mà nhân loại chúng ta được thông phần vào sự sống thần linh của Thiên Chúa trên thiên đàng mai sau và trong bí tích Thánh Thể hôm nay. Nhân đọc câu chuyện này làm tôi liên tưởng đến những câu Lời Chúa sau đây:

" Khi ấy, bà mẹ các con ông Giêbêđê cùng với hai con đến gặp Chúa Giêsu. Bà sấp mình xuống lạy Người, có ý xin Người điều chi đó.  Người hỏi: "Bà muốn gì?" Bà ta thưa lại: "Xin Ngài hãy truyền cho hai con tôi đây được ngồi một đứa bên hữu, một đứa bên tả Ngài, trong Nước Ngài".

 Chúa Giêsu đáp lại: "Các ngươi không biết điều các ngươi xin. Các ngươi có thể uống chén mà ít nữa đây ta sắp uống chăng?" Họ nói với Người: "Thưa được". Người bảo họ: "Vậy các ngươi sẽ uống chén của Ta, còn việc ngồi bên hữu hay bên tả, thì không thuộc quyền Ta ban, nhưng Cha Ta đã chuẩn bị cho ai thì người ấy mới được". (Mt. 20, 20-23)
cầu nguyện:
Lạy Chúa,

Trong hành trình theo Chúa, con tưởng mình đã vứt bỏ thật nhiều. Nhưng thật ra, những cái con từ bỏ lại chỉ là những vụn vặt, vì con vẫn khư khư ôm chặt và giữ lấy những vinh quang kiểu người đời, những vị thế, quyền bính, “chỗ nhất” trong cái nhìn của con người. Con chạy theo sự tung hê, lên lên xuống xuống của bả phù hoa, của những vinh quang ảo.
Lạy Chúa, xin hãy dạy cho con biết: chính khi hiến thân là khi được lãnh nhận, chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân.
                                                                                               Nguồn TGPsaigon.net

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét